Càng thương Nhi bao nhiêu nó càng ghét thằng Hòa bấy nhiêu, thằng chó này,thích thì cứ nhắm vào nó đây, việc gì phải làm khổ con gái như thế?
Ban đầu thì nó cũng bực lắm, tính gọi mấy thằng bạn đập cho nó một trận, cơ mà về sau bình tĩnh suy nghĩ lại, lớp 12 rồi giờ cũng không muốn đánh nhau, gây gổ , về sau lại bị hạnh kiểm yếu, kém thì bỏ mẹ.
Sau giờ học ngày hôm đó, nó chặn xe thằng Hòa lại ở dưới khu để xe :
- Làm gì thế?
- Nói chuyện với tao chút.
Lúc đó mọi người xung quanh tưởng bọn nó sắp đánh nhau nên có mấy đứa bạn nhảy vào can :
- Thôi, có gì từ từ giải quyết đi
- Đây là nhà trường đấy T ơi.
- Mọi người sao thế? Tao với Hòa chỉ nói chuyện với nhau chút thôi, không có gì đâu mà lo.
Nghe thế thì bọn nó cũng tản ra, nó với thằng Hòa bước ra chỗ rẽ của cầu thang, đứng đó. Nó rút bao thuốc ra, lấy bật lửa làm điếu rồi nói :
- Hút không?
- À được.
Nó quăng một điếu thuốc cho thằng Hòa kèm cái bật lửa, 2 đứa phì phèo khói thuốc một lúc rồi nó bắt đầu nói :
- Tao cũng không muốn gây lớn chuyện đâu. Giờ nói thẳng luôn nhé, Nhi là của tao, của tao, mày hiểu chưa? Với việc mày gây ra với Nhi cũng đủ để tao cho mày một trận, nhưng tao sẽ không làm thế. Tính tao không thích đánh nhau, mày với tao có thể giải quyết việc này theo hướng hòa bình. Ok?
- Haha. Sao mày lại nghĩ dễ dàng như vậy?
- Tao chỉ nói những gì tao nghĩ thôi.
- Thật nực cười, giờ đây nếu tao có từ bỏ đi nữa thì Nhi cũng sẽ phải rời bỏ mày mà thôi.
- Tại sao?
- Nói cho mày biết nhé, tháng 4 này Nhi sẽ phải đến Hải Phòng và định cư luôn ở đó. Chà, có lẽ sẽ lâu lắm 2 đứa mày mới có thể gặp lại nhau đấy.
Cái gì?? Nó như chững người lại khi nghe câu đó...
- Mày nói thật không?
- Những việc khác thì tao không chắc, nhưng về việc này thì là sự thật. Bố mẹ tao chơi thân với bố mẹ Nhi nên biết được việc đó. Xuống đó định cư, với lại cũng tiện cho việc học hành của Nhi và công việc của bố nó nữa.
- Sao tao không biết?
- Nhi muốn giấu thì sao mày lại biết được.
Giờ cảm xúc của nó đang rất bối rối, không biết là có nên tin lời thằng Hòa không nữa. Nó vội vàng vứt điếu thuốc xuống đất rồi phóng xe về nhà.
Suốt cả đường đi, nó cứ miên man suy nghĩ, những lời nói của thằng Hòa cứ lởn vởn trong đầu nó, nó bắt đầu nghĩ đến trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Chết tiệt, tại sao lại có thể có chuyện này cơ chứ???
Về nhà, nó không gọi ngay cho Nhi mà nằm yên trên phòng nghĩ ngợi...Bất giác nó đụng lại vào quyển nhật kí ngày xưa, lật giở từng trang, từng trang, kí ức của nó ùa về một cách không thể kiểm soát. Mọi thứ diễn ra nhanh quá, y như một giấc mơ vậy...
Bây giờ mới là tháng 1, vẫn còn 3 tháng nữa để nó tiếp tục được chăm sóc , yêu thương Nhi. Nó quyết không để Nhi biết rằng nó đã nắm được bí mật mà Nhi định giấu, nó sẽ vẫn tươi cười, vẫn cứ vui vẻ như không biết gì. Để rồi một ngày Nhi rời xa nó, nó hoàn toàn có thể tự hào rằng mình đã không khóc khi 2 đứa chia xa.
*******
27/1/2013.
Dẹp bỏ những áp lực của học hành sang một bên, giờ đây là những giây phút vui chơi thoải mái đón chào một cái Tết an lành sắp đến.
Vẫn là những chỗ vui chơi quen thuộc, quán cafe mèo của anh Hùng, quán trà chanh của bá Hoa, quán bánh đúc của bá Vân... Nó và Nhi đi khắp nơi trong thành phố để cảm nhận được hương vị tươi mới của mùa xuân đang tràn về.
Đôi lúc nó rất muốn hỏi Nhi rằng tại sao Nhi sắp rời xa nó, tuy nhiên, mỗi khi định nói thì nó lại như có vật gì ứ nghẹn chặn ở cổ.
Nó thèm cái cảm giác khi xem phim ma, Nhi ôm chặt lấy nó và không dám mở mắt ra nhìn dù chỉ một chút ( Xem phim 3D kiểu như là nó ngay trước mặt mình luôn, Nhi sợ là phải =.= )
Đôi lúc tính nhi rất trẻ con, nhí nhảnh, nhưng có lúc lại trầm ngâm, triết lí đầy sâu xa, thật đúng là, không làm sao hiểu được hết tâm lý con gái cả.
- Ôm chặt vào .
- Sao tự nhiên lại đòi ôm thế.
- Ôm đi, hôm nay khác với mọi ngày mà.
- Khác gì mà khác?
- 27/3/2011 - 27/1/2013
- À. Hihi, sao anh nhớ được thế, em còn quên mất ngày đó cơ .
- Người ta gây ấn tượng thế mà quên à? >"
- Cái ngày đó là ngày em sợ nhất ý, ai đời lại bỏ người ta đứng ở trường cả tiếng đồng hồ, sợ muốn chết luôn.
- Anh cố tình làm thế đấy. Haha
- Thôi đi ạ, quên thì nói luôn cho nhanh đi.>"
Những giờ phút vui vẻ như này thực sự khiến nó thấy thoải mái, nó không biết sẽ còn tiếp tục trong bao lâu nhưng chắc chắn nó sẽ không để mất Nhi nữa đâu, không có lần thứ 2 ta để lạc mất nhau.
*****
6/2/2013
Một cái Tết nữa đang cận kề, nhà nhà, người người đều tất bật chuẩn bị đón Tết.
Cả buổi sáng nó và anh nó dọn dẹp sạch sẽ 3 tầng nhà, lau dọn bàn ghế, trang trí nhà cửa thật đẹp đẽ :
- Anh ơi, năm nay em còn được lì xì không?
- Cái gì, mày có bị dở hơi không thế? Lớp 12 rồi còn đòi lì xì à?
- Sao không được , mấy đứa bạn em cũng được đấy thôi.
- Mày nhịn đi, để anh bảo với mẹ năm nay không lì xì mày nữa. Haha
- Anh toàn cậy lớn bắt nạt em thôi.
- Đùa mày tý cho vui, thích mừng bao nhiêu anh mày mừng cho.
- 1 củ.
- Phắn ngay, anh mày đi làm mệt mỏi cả tháng, lương mới 3 củ mà cho mày 1 củ là sao.
- Haha. Em đùa thôi, gớm.
- Tiên sư mày.
Thằng anh cốc đầu nó phát cho bõ ghét rồi 2 anh em lại vui vẻ làm nốt các công việc còn lại.
Buổi chiều thì đến lúc nó phải phụ Nhi đi chợ...
Khỏi nói, không biết có cái gì chán hơn là đi chợ cùng con gái không nữa. =.=!
- Sắp xong chưa?
- Chưa, còn nhiều lắm .
- Ôi trời..
Đi chợ vào lúc Tết như này thì khỏi phải nói luôn mọi người ạ, tuy nhiên nó không hề thấy bực tức hay mệt mỏi gì cả, đây là công việc rất bình thường mà :D
Loanh quanh một hồi tầm 2 tiếng thì cũng gọi là tạm ổn.
- Xong. Giờ về thôi anh.
- Sao em mua nhiều thế @@!
Nó không khỏi bất ngờ khi nhìn đống đồ mà nó đang xách : cá, thịt, đậu xanh, giò, chả, lá dong... chưa kể đến mấy túi quả mà Nhi đang xách nữa.
- Có khi năm sau không đi chợ cùng em nữa, huhu.
- Á. Không được lười, năm nào anh cũng phải đi cùng em, biết chưa.
Nó thầm nghĩ, năm nào cũng được đi chợ Tết cùng Nhi thì vui quá, đúng, chỉ sợ không được như vậy nữa thôi.
Lọc cọc xánh bịch đồ đi theo Nhi, giờ nhìn nó giống y như một người hầu đang đi theo chủ vậy T_T!
- Ấy chết, quên mất chưa mua cành đào rồi.
- Trời ạ.
- Thôi kệ, để sáng mai đi cũng được. Hihi
- Sáng mai anh bị ốm rồi =.=!
- Điêu, người đâu mà điêu thế, biết trước bệnh của mình cơ à.
- Đi phải được thưởng mới đi cơ.
- Hì. Được rồi, thế Tết em lì xì cho, được chưa.
Nó cười nhăn nhở rồi nói :
- Thật nhé, phải có lì xì đấy =.=!
Nó không biết tại sao nó lại thích được mọi người lì xì như vậy nữa, bất kể là lì xì bao nhiêu, miễn là được cầm trong tay phong bao lì xì mới tinh, hít thở cái mùi thơm thơm là nó đã thấy thích thú rồi.
*******
Về nhà lúc 5h chiều. Cái đậu xanh, vừa kịp làm cốc nước cho đỡ khát thì thằng Tuấn lại gọi nó :
- Giề.
- Ê, sang nhà tao phụ tao với.
- Phụ cc, làm sao mà phải nhờ tao
- Bố tao đi có việc rồi, ngày mai mới về, mày sang giúp tao khiêng mấy cái tủ với.
- Sao không cùng mẹ mày làm đi.
- Mẹ tao bận làm thức ăn chuẩn bị Tết, đậu xanh rau má mày, sang đây nhanh.
- Ờ rồi, chờ bố tý.
Thằng trời đánh này , đúng là toàn làm phiền nó thôi.
10' sau nó có mặt tại nhà thằng Tuấn :
- Cháu chào cô ạ.
Nó nhanh nhảu chào.
- T à, vào nhà đi cháu.
- Nào, nhanh nhanh, đi cùng tao.
Thằng Tuấn kéo tọt nó lên tầng 3.
- Đây, cái tủ với cái giường này, cả mấy cái chăn nữa.
- Cái đệch, phòng mới của mày đây à?
- Ừ. Sao, trông oách không?
- Oách thằng bố mày ý, bẩn bỏ mẹ đi, quần sịp vứt tứ tung thế à?
- Nhỏ mồm cho tao cái. Tiên sư mày.
Nó bật cười vì thằng bạn chí cốt này, con trai thì có lẽ là không gọn gàng mấy, nhưng ít ra cũng không nên tệ như thằng này chứ @@
- Bố giúp mày một lần thôi, lần sau thì tự đi mà làm nhé.
- Rồi rồi, giờ thì khiêng cái tủ ra ngoài đi nào.
Bỏ mẹ, cái tủ thì to, sức 2 đứa thì chẳng được bao nhiêu, mỗi lần dịch được một tý, một tý mà đã bở hơi tai rồi.
- Dô ta nào. Mày kéo đi, tao đẩy phụ cho
- Tao đang đẩy đây, mày không thấy à?
- Đẩy đéo gì yếu như con gái vậy?
- Lỡ đẩy mạnh quá đổ xuống chết mày thì tao đền sao đây? Mất đi thằng bạn ngu như mày đúng là không nỡ.
- Ngu thằng bố mày ấy. Đm
Công nhận nói chuyện với mấy thằng bạn thân rất thoải mái, không hề phải e dè gì cả, nghĩ gì nói đó. Mà những thằng bạn thân là những đứa mà mình chửi nó, nó chửi lại, sau đó lại cười hề hề với nhau =))
Phụ thằng Tuấn dọn cái phòng của nó đến 6h tối mới xong. Đi chợ với Nhi đã mệt rồi, giờ thêm thằng chó này nó hành cho nữa đúng là nó không chịu nổi. Nó nằm phịch ra giường thằng Tuấn nghỉ một lúc :
- Ê thằng chó,lấy cho tao cốc nước lạnh.
- Tự đi mà lấy.
- Không lấy tao đấm một phát chết luôn chứ đừng đùa.
- Tao lại sợ mày quá.
Nói thế nhưng thằng Tuấn vẫn xuống nhà lấy cho nó cốc nước với mấy trái táo lên phòng.
- Ăn đi này.
- Ớ thằng này tốt nhỉ.
- Tốt cái cmm. Ăn nhanh rồi phắn đi , tính ăn chực ở nhà tao à? Haha
- Tao thèm lắm ý. Thôi tao đi về đây, Tết có đi đâu chơi không chú em?
- Tao á? Không biết, để xem thế nào đã. Mà từ từ, việc Nhi sắp đi là thật à?
- Có lẽ vậy, tao cũng không chắc nữa.
- Buồn nhỉ?
- Việc gì phải buồn.Mày cứ yên tâm đi, rồi đâu sẽ vào đó, chắc chắn là như vậy.
Nó quay lưng đi xuống dưới nhà :
- Ở lại ăn cơm với Tuấn đi T
- Dạ thôi cô ơi, tý cháu về muộn mẹ lại hỏi.
- Ừ. THế Tết nhớ sang cô mừng tuổi cho nhé.
- Vâng ạ, tất nhiên rồi.